Chương 55: Linh khí chi thể - Bách luyện thành thần

  • Diễn đàn Bút Nghiên đang trong quá trình thiết lập nội dung rất mong nhận được sự đóng góp bài viết, tư liệu từ mọi người. Cảm ơn!
    Liên hệ báo tin giả với BQT qua Facebook: Diễn đàn Bút Nghiên

tranhang123hn

Member
19/6/20
13
0
1
alovoucher.com
Member
“Mà điểm mấu chốt nhất chính là…”



- Điểm khác biệt lớn nhất giữa Linh Khí và Huyền Khí, không phải là về độ cứng rắn hay mức độ sắc bén, mà là phần lớn Linh Khí đều có Linh Kỹ đặc thù. Tỉ như Trảm Không Nhận của Phương Thư Ngọc có thể tùy ý kéo ra từng đạo sợi tơ năng lượng có uy lực cực kỳ mạnh mẽ!

>>>> Bạn có thể đọc thêm truyện Bách Luyện Thành Thần full của tác giả Ân Tứ Giải Thoát được cập nhật đầy đủ nhất tại TruyenTR.com


La Chinh thì thào nói.



“Thân thể ta hiện đã trở thành Linh Khí, không biết sẽ có Linh Kỹ gì đây?”



Nghĩ đến đây, La Chinh càng thêm nóng lòng.



“Làm sao phát động cái Linh Kỹ này?”



Đứng ở bên ngoài hồ nham thạch đã đông cứng, La Chinh duỗi duỗi tay đánh ra một quyền. Rồi lại tiến lên hai bước đá ra một cước, sau đó lại quay người đá xoay vòng.







Sau khi thử nghiệm được một lát, La Chinh sờ sờ đầu, ngây ngốc cười cười. Dường như nhận ra hành động của mình có chút ngu ngốc.



Không nói đến việc hắn thật sự có Linh Kỹ hay không. Cho dù có đi nữa, cũng sẽ không thử được bằng cách này.



Về sau, những mảnh tiểu kim bạc hình lá vàng chằng chịt trên người La Chinh cũng chầm chậm ẩn vào trong thân thể. Huyệt động lại trở nên tối om.



La Chinh từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cái mồi lửa. "Cà" một tiếng, huyệt động lại được ngọn lửa chiếu sáng.



Giờ phút này, ánh mắt hắn lại rơi vào xác của Mẫu Hoàng và Hỏa Hạt Sư.



Lúc nhảy vào hồ dung nham, hắn cũng có nghĩ qua, liệu hai cự thú này có đánh nhau hay không.



Hiện tại xem ra, ý nghĩ của hắn quá dư thừa rồi. Những sinh vật hung tính hoang dã này so suy nghĩ của hắn còn hung hãn hơn rất nhiều. Nhìn thảm trạng của Mẫu Hoàng và Hỏa Hạt Sư, La Chinh nhịn không được lắc đầu.



Tay giơ que lửa chuẩn bị rời đi. Vừa đi được hai bước, La Chinh bỗng vỗ vỗ đầu.



“Ta bị Địa Tâm Hỏa đốt cho hồ đồ rồi sao?”



“Hai mươi tinh thạch của Đao Trùng thông thường đổi được một điểm tích lũy, một tinh hạch của thủ lĩnh Đao Trùng đổi được cũng đổi được một điểm. Vậy tinh hạch của Đao Trùng Mẫu Hoàng có thể đổi được bao nhiêu điểm tích lũy đây?”



“Để tinh hạch của Mẫu Hoàng lại chỗ này, thật là phí của trời!”



Tim nảy lên thình thịch, La Chinh bước đến trước ngực Mẫu Hoàng, sau đó lấy tàn phá phi đao ra phanh ngực Mẫu Hoàng.



Leng keng!



Một viên tinh hạch màu tím lớn chừng quả đấm rơi xuống đất.




- Tinh hạch của thủ lĩnh Đao Trùng chỉ lớn bằng quả hạch đào, quả óc chó, vậy mà tinh hạch của Mẫu Hoàng lại to bằng cỡ nắm tay!



La Chinh không nói hai lời, liền bỏ viên tinh hạch màu tím vào nhẫn trữ vật.



Xử lý xong, ánh mắt lại rơi vào xác của Hỏa Hạt Sư.



Tinh hạch của Hỏa Hạt Sư có thể đổi được điểm tích lũy hay không, La Chinh cũng không rõ lắm. Nhưng hắn lại biết Hỏa Hạt Sư hiếm hoi như thế nào. Trong mắt Luyện Dược Sư, Luyện Khí Sư, thứ tinh hạch này cũng được coi như là chí bảo.



Không suy nghĩ nhiều, La Chinh lại chém một đao lên Hỏa Hạt Sư, lấy tinh hạch ra.



Toàn thân yêu thú đều là bảo vật. Nhân loại có thể trở nên cường đại hơn, cũng chính là nhờ lợi dụng những thứ này. La Chinh cũng không buông bỏ đuôi của Hỏa Hạt Sư, liền một đao cắt xuống.



Ngược lại, cái lưỡi đao to lớn của Mẫu Hoàng kia, mặc dù La Chinh nhìn có chút đỏ mắt, thế nhưng không gian của nhẫn trữ vật lại không đủ để chứa. Hắn cũng chỉ có thể buông tha. Khứu giác của Đao Trùng linh mẫn hơn nhân loại rất nhiều. Nếu đem cái lưỡi đao này theo bên người, chỉ sợ sẽ đưa đến một luồng sóng Đao Trùng khác.



Thu nhặt chiến lợi phẩm xong, La Chinh dựa theo đường cũ, đi ra khỏi huyệt động.



Huyệt động này quá tà dị, ngay cả yêu thú kinh khủng như Hỏa Hạt Sư cũng có. Ai biết liệu phía dưới huyệt động còn có thứ gì khủng bố hơn hay không?



Với thực lực hiện tại của hắn, có thể kiếm lời từ Mẫu Hoàng và Hỏa Hạt Sư đã là cực kỳ may mắn rồi. Nếu như không phải nơi này có hồ dung nham, nếu như không phải thân thể hắn đặc thù, có thể dục hỏa bất tử, chỉ sợ rằng hắn đã không còn tồn tại nữa rồi.



Vừa rồi một đường lao xuống, cấp bách chạy trốn, La Chinh còn chưa kịp phân biệt đường đi, cũng may một đường đi lên hắn đi không sai.



Đi qua mấy đường vòng quanh co, gặp một vài con yêu thú Tam cấp. Dưới tình huống hữu kinh vô hiểm, La Chinh tốn vài canh giờ mới đi ra khỏi huyệt động.



Giờ phút này, sắc trời đã tối. Ánh sao trên bầu trời đã sáng rõ. Hiện tại đã là đêm khuya.



La Chinh thận trọng đi qua khu rừng, vượt qua khe sâu lúc trước, theo hướng đi lúc ban ngày, nhắm về hướng Long Thành mà chạy như điên.



Cũng may Đao Trùng là loại yêu thú hoạt động vào ban ngày. Nếu như không có tình huống đặc biệt phát sinh, chúng sẽ không ra ngoài vào ban đêm. Mà những yêu thú khác thì đã bị Trùng Triều xua đuổi. Trên đường đi, La Chinh không gặp bất kì một con yêu thú nào.



Một lúc lâu sau, Long Thành cuối cùng cũng hiện ra trong tầm mắt.



Trở lại Long Thành, La Chinh liền đi thẳng đến nơi ở của Lục Kiêu.



Lục Kiêu cùng Thanh Lam Đội đều ở trong quân doanh. Khi tiến vào trong quân doanh của Lam Thanh Đội, hắn liền thấy hai binh sĩ đang canh giữ ở cửa.



Hai binh sĩ nhìn thấy La Chinh, liền dựng thẳng trường mâu trên tay lên, nói:



- Nơi này là trọng địa của quân doanh. Thứ lỗi đêm khuya không tiếp khách, mời mau rời đi!

>>> Đọc truyện kiếm hiệp hay khác được cập nhật nhanh nhất tại truyentr.com