• Kiến thức đại học, học tập suốt đời, tri thức số, tinh thần khởi nghiệp, thương hiệu

Hãy để tất cả theo gió bay đi

Đề tài Hãy để tất cả theo gió bay đi trong chuyên mục CẢM XÚC tại Butnghien.com.

#1
Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..."Mười năm trước...

- Các người ỷ đông hiếp yếu thế mà coi được à?


Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh:


- Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái.


- Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi.


- Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai...


Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì của mình, tiếng đếm thứ ba của tên cầm đầu đã vang lên mà con bé vẫn còn đứng đó, lắc đầu quầy quậy không chịu đi. Nếu lúc này chúng đang ở giữa chiến trường trận mạc thì ắt hẳn con bé đã được liệt vào một trong những tấm gương tiêu biểu về kiên cường, bất khuất, không bỏ rơi trước sự sống cái chết của đồng đội rồi. Thằng thủ lĩnh đám nít ranh ban đầu chỉ có ý định dọa nạt cho con bé sợ mà bỏ đi, nhưng nó không ngờ gặp phải con nhóc gan lì đến thế, nó đành ngao ngán quay sang ra lệnh cho lũ đàn em:


- Kệ con nhỏ đó đi, tiếp tục hành hạ thằng nhóc đó cho tao.


Phớt lờ sự có mặt của con bé lắm chuyện, lũ côn đồ lại tiếp tục quay ra đánh thằng nhóc đáng thương. Có một điều lạ là thằng nhóc bị đánh từ đầu đến cuối không hề kêu lấy một tiếng và cũng không hé răng nói một lời nào, điều đó càng khiến bọn côn đồ tức giận hơn. Bỗng, từ đâu, một bóng đen nhỏ bé lao tới, vụt qua trước mặt từng tên côn đồ, chỉ trong chớp mắt chúng đã lăn lê bò toài dưới đất. Tên ôm bụng, tên ôm cổ, tên thì ôm ngực... Khi kịp định thần lại những gì vừa xảy ra thì chúng chỉ còn nhìn thấy hai cái bóng nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hút về phía cuối con đường...


Hai đứa trẻ cứ chạy mãi, chạy mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng bọn nhóc hung hãn lúc nãy đâu nữa mới dám dừng lại để... thở.


- Làm ơn bỏ tay tôi ra!


Nghe câu nói vang lên bên cạnh, con bé mới để ý thấy tay nó đang nắm chặt tay của thằng nhóc. Nó bối rối buông tay thằng nhóc ra rồi vội rụt tay mình lại. Nếu để ý kĩ thì sẽ thấy mặt hai đứa nhỏ lúc này đỏ lựng không khác gì hai quả gấc chín. Để phá tan bầu không khí ngượng ngùng và yên tĩnh, con bé cất tiếng hỏi:


- Vì sao bọn đó lại đánh cậu vậy?


- Không biết, có lẽ muốn trấn lột.


- Thế à, thế thì cậu phải cẩn thận. Sau này có thể sẽ gặp lại chúng đấy.


Thằng nhóc trả lời con bé bằng giọng bất cần:


- Không sao, tôi tự lo được.


Con bé nhìn thằng nhóc trước mặt nó, khẽ cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai của nó khiến thằng nhóc thoáng ngạc nhiên. Nhưng điều khiến thằng nhóc ngạc nhiên nhất vẫn là khi con bé chìa bàn tay ra trước mặt nó và nói:


- Chào bạn, rất vui được quen biết bạn, chúng mình kết bạn nhé! Tớ là...


***​


1. Gặp lại

Chủ nhật, ngày nắng đẹp. “Gió phong lưu đi mãi, không bao giờ dừng chân. Để hoa một mình nơi đây, lặng im trong bất lực. Ngày lại ngày tan trong nỗi nhớ, hoa rời cây tìm gió nơi xa… Nước mắt tuôn rơi, rơi, rơi mãi…” Bài “Nước mắt bồ công anh” phát ra từ chiếc điện thoại cứ không ngừng được lặp đi lặp lại khiến cho bài hát thường ngày nó thích nghe nhất giờ đây cũng khiến nó cảm thấy khó chịu. Zen với tay lấy chiếc điện thoại ở trên bàn và nhấn nút nghe một cách miễn cưỡng:


- Alo, có chuyện gì đấy?


- Này, giờ này mày vẫn còn chưa dậy à? Hôm qua tao đã nhắc mày rồi mà, 8h có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất để đón Nhược Huyên, đừng có mà đến trễ đấy! – Nói rồi đầu bên kia cúp máy chỉ còn tiếng tút tút dài trong điện thoại.


Zen ngái ngủ nhìn vào thời gian trên chiếc điện thoại - 7h50. Nó hốt hoảng bật dậy như chiếc lò xo, chạy vào buồng tắm chuẩn bị xong xuôi rồi lao như tên bắn ra khỏi nhà trước sự ngạc nhiên của anh và mẹ nó, bên tai còn văng vẳng lại tiếng mẹ gọi ăn sáng.


8h10, sân bay Tân Sơn Nhất…


- Zen, ở đây!


Trong khi nó đang dáo dác nhìn quanh để xác định vị trí bọn bạn nó đang đứng thì nghe thấy tiếng gọi, nó liền ngoảnh đầu lại nhìn theo phản xạ. Là Vũ… và hai thằng bạn còn lại của nó: Thiên và Vân. Nhìn đứa nào cũng đằng đằng sát khí và vẻ sốt ruột vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt là nó cũng đủ biết bọn này đã chờ mình lâu như thế nào. Zen ôm bó hoa (mà nó mua bên đường đến để chuộc tội) chạy lại chỗ bọn bạn đang đứng, rồi chắp hai tay tỏ vẻ thành khẩn và đáng thương: "Tao xin lỗi, tao xin lỗi..." Thiên cốc vào đầu nó đau điếng khiến nó phải đưa tay lên ôm đầu: "Tội mày là đáng chết lắm biết chưa? Cứ để đó xử sau, bây giờ chuẩn bị đón Huyên cái đã, máy bay sắp hạ cánh rồi."


Vài phút sau, máy bay hạ cánh, có tiếng thông báo của cô phát thanh viên từ loa vọng xuống, cả nhóm đứa nào đứa nấy đều mang chung một tâm trạng: hồi hộp, nôn nao, và ngóng chờ. Đã hai năm rồi bọn nó chưa được gặp lại Huyên, kể từ cái ngày Huyên rời xa mấy đứa bạn thân này để đi du học ở đất nước Nhật Bản xa xôi kia. Nó vẫn còn nhớ, Huyên vẫn thường hay đứng ra bảo vệ nó mỗi lần nó chí chóe với mấy thằng bạn và luôn có mặt bên cạnh những lúc nó cần một người để chia sẻ những tâm sự. Khi ấy, cậu ta chỉ lặng im ngồi bên lắng nghe nó nói, rồi lại dẫn nó đi ăn kem để vơi đi nỗi buồn. Ngày Huyên ra đi để sang Nhật cũng là ngày nó buồn nhất, nó đã không ra sân bay tiễn Huyên mặc cho tụi bạn có ra sức lôi kéo và thuyết phục. Vô ích. Nó đã quyết cái gì thì dù trời có sập cũng không lay chuyển được. Nó không muốn phải chứng kiến cảnh chia tay đó, nó sợ rằng sẽ không kìm được mà khóc mất. Thế mà thời gian trôi đi nhanh quá, mới đó mà đã đến ngày gặp lại Huyên rồi, không biết giờ đây cậu ta đã thay đổi như thế nào? Dòng suy nghĩ của Zen bỗng bị đứt mạch khi cánh cửa ngăn cách giữa phòng chờ và bên trong được đẩy ra. Hàng loạt người ồ ạt nối tiếp nhau tiến ra ngoài với đủ thứ hành lí bên mình. Không biết bao nhiêu người xung quanh cũng như bọn nó đang đón chờ người thân, và biết bao giọt nước mắt đã rơi vì niềm vui đoàn tụ. Nhìn thấy những gì đang diễn ra quanh mình càng làm dâng lên sự nôn nao, mong chờ trong lòng mỗi đứa. Zen giơ cao tấm bảng để tên “Từ Nhược Huyên” và không ngừng hướng mắt về phía đoàn khách đang tiến ra để kiếm tìm một dáng hình thân thuộc.


- Kia rồi! - Vân reo lên. Mọi ánh mắt của cả nhóm đều đổ dồn về phía tay Vân chỉ. Từ trong đám đông, một cậu thanh niên trạc 17, 18 tuổi hiện ra nổi bật với chiếc mũ lưỡi trai màu ghi, khoác trên mình là một chiếc áo gile đen bên ngoài chiếc áo sơ mi trắng và đồng bộ với chiếc quần kaki trắng càng tôn lên dáng vẻ cao ráo nổi bật ấy, trên tay trái là chiếc vali đen được kéo theo, tạo ra âm thanh kin kít và để lại những vệt dài trên nền đá hoa cương. Nhìn thấy bọn nó, cậu thanh niên ấy giơ cao tay vẫy càng có thể khẳng định đó là Từ Nhược Huyên - đứa bạn thân mà bọn nó đang ngóng chờ từng phút, từng giây chứ không ai khác. Zen đưa tay vẫy lại, rồi chạy ào đến chỗ Huyên đang đứng và bất ngờ ôm chầm lấy cậu ta.


- Huyên ơi, tao nhớ mày quá, cuối cùng tao cũng đợi đến ngày này được rồi. Mày đi gì mà lâu thế hả? Không nhớ bọn này à? - Zen thì thầm bên tai Huyên những lời giận dỗi, bỗng nhiên, khóe mắt nó cảm thấy ươn ướt. Nghe những lời trách móc của con bạn thân khiến Huyên thấy nó dễ thương quá xá, Huyên khẽ cười và dỗ dành Zen bằng giọng điệu vẫn hóm hỉnh như xưa:


- Tao làm sao quên bọn mày được, nhất là con bạn hay mít ướt của tao, tao có nhớ bọn mày thì mới về đây chứ!


- Mày tránh ra cho tao ôm thằng Huyên với, nãy giờ giành mất phần của tao rồi! - Cái giọng điệu như búa bổ vào tai này không ai khác chỉ có Vũ. Zen biết tên này đá đểu mình, khiến nó đỏ bừng mặt, ngượng quá đi mất, nhưng nó không thèm chấp và vui vẻ đứng sang một bên nhường chỗ cho hắn.


- Lâu quá không gặp mày, khác trước nhiều quá. -Vũ đưa tay ra bắt tay Huyên, rồi choàng tay qua cổ thể hiện một cái ôm thân mật.


- Thế nào, đẹp trai, phong độ hơn hả? - Huyên giả vờ vênh mặt.


Vũ gãi gãi cằm, vừa soi thằng bạn mình từ trên xuống dưới rồi phán nguyên câu:


- Khác thì có khác thật, nhìn chẳng giống mày nữa, như người sao hỏa lạc đến địa cầu ấy, hehe...


Huyên bật cười trước lời chọc ngoáy của thằng bạn:


- Mày thì vẫn vậy, vẫn cái kiểu chém người không thương tiếc đó.


Cùng lúc đó, Vân và Thiên cũng đồng loạt tiến tới đấm nhẹ vào vai Huyên, những cú đấm thân tình của những người bạn tri kỉ khi gặp lại nhau... Chiếc xe taxi đỏ chở cả hội về khách sạn, nơi Huyên sẽ ở tạm đó vài hôm. Bất chợt Zen nhớ ra việc gì đó, liền quay sang Huyên thắc mắc:


- Mày về nước lần này có báo cho bố mẹ mày ngoài Hà Nội biết chưa?


- Tao định giải quyết xong một số công việc trong này rồi sẽ đáp chuyến bay về thăm họ.


- Ừ, làm gì thì làm nhanh mà về thăm hai bác đi, họ nhớ mày lắm đấy, cứ gọi điện hỏi thăm tao suốt.


- Tao biết, mày cứ yên tâm. - Huyên đáp lời con bạn.


Zen nhắc Huyên mới nhớ, hơn ba năm rồi nó cũng chưa được gặp lại bố mẹ. Năm 15 tuổi, Huyên quyết định ra ở riêng, nó muốn sống tự lập, tự kiếm tiền, tự nuôi sống bản thân và hơn hết là không phải sống dựa vào bố mẹ nữa. Khi ấy mẹ nó kịch liệt phản đối, hơn ai hết nó hiểu rằng vì mẹ thương nó, bà không muốn đứa con trai bà nâng niu, chăm bẵm từng li từng tí từ nhỏ đến lớn phải chịu khổ. Nhưng nó đã quyết, cộng với sự ủng hộ của bố, nó rời xa gia đình ở Hà Nội để vào TP.Hồ Chí Minh sinh sống. Nó bắt đầu từ những công việc như giao báo, phụ việc trong nhà hàng, khách sạn, bồi bàn ở các quán bar... Ban ngày đi học, ban đêm đi làm, thời gian đầu nó rất muốn bỏ cuộc, cuộc sống mà nó đang bươn chải này khác xa với cái tổ ẩm mà nó được bao bọc trước đây nhưng cũng nhờ thế mà nó tôi luyện được ý chí vững vàng, không bao giờ được khuất phục trước mọi khó khăn. Ba năm trời sống xa nhà là quãng thời gian đủ để tạo nên một Nhược Huyên cứng cáp, và mạnh mẽ thay thế cho Nhược Huyên yếu ớt trước đây. Chính bố mẹ cũng phải ngạc nhiên trước sự thay đổi của nó. Và chính tại nơi đây, nó đã gặp được những người bạn này, những người bạn tốt đã giúp đỡ nó vượt qua biết bao gian khó, luôn ở bên nhau lúc vui cũng như lúc buồn, nó biết ơn vì điều đó. Đang miên man hồi tưởng vể quá khứ thì tiếng gọi của Thiên lôi nó trở về với thực tại:


- Mày làm gì mà thần người ra vây? Đang mơ tưởng đến em nào bên Nhật à? - Thiên nhìn bản mặt ngơ ngẩn của Huyên mà phì cười và không dừng được ý định muốn chọc nó.


- Không có gì, tao chỉ nghĩ lại một số chuyện thôi. Mà mày định hỏi tao gì à? - Huyên đáp gọn và nhanh chóng chuyển chủ đề để tránh né sự tra xét của thằng bạn.

- Tao định hỏi lần này mày về nước luôn hay còn đi nữa?


Câu hỏi của Thiên như muốn nói thay cho suy nghĩ của bọn nó, đứa nào cũng hướng mắt lên chờ đợi câu trả lời từ Huyên.


- Không, lần này tao về hẳn, không đi nữa.


Chỉ chờ có thế, cả đám ôm chầm lấy Huyên và hét lên với niềm vui sướng tột độ khiến bác tài xế phải giật mình:


- Bọn tao yêu mày lắm!...


***​


Woa, ngon quá, nhiều thức ăn thế này không ăn thật là phí! Trước mặt nó bao nhiêu là món ăn ngon, hết món này đến món khác được đem ra và bày biện trên một chiếc bàn, trang trí hết sức đẹp mắt và sang trọng. Đây là giấc mơ chăng? Nó tự hỏi, nhưng cũng không cần câu trả lời, vì điều nó quan tâm lúc này là làm sao đánh chén hết được số thức ăn trên bàn kia. Như “không thể trì hoãn cái sự sung sướng đó lại” nữa, nó vội chồm tới cái bàn đầy thức ăn. Cầm trên tay cái đùi gà rán thơm phức, nó nuốt nước bọt đánh ực, rồi há miệng rộng hết cỡ, chuẩn bị đánh dấu một miếng rõ to trên cái đùi gà đó thì... một bộ mặt sát khí đằng đằng quen thuộc bỗng từ đâu hiện ra. Là “Lão Trư”, ông anh trai nhiều chuyện của nó, dường như ông ấy luôn cảm thấy khó chịu khi nó được tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc hay sao mà toàn tìm cách phá đám nó, như lúc này đây. Vẫn giữ nguyên bộ mặt sát khí như lúc đầu, anh nó giận dữ tiến đến giật phắt lấy cái đùi gà còn chưa kịp thưởng thức trên tay nó. Miếng ngon kề miệng rồi mà còn để bị cướp mất, không thể để chuyện đó xảy ra dễ dàng thế được, nhất là đối với cái đứa chúa ăn uống và ngủ nướng như nó. Biết tính anh mình nhất định sẽ không bao giờ trả lại cái đùi gà, nó đành sử dụng tuyệt chiêu và cũng là thế mạnh của con gái: Khóc.


- Hu hu... Trả em đây, trả đây. Nó là của em cơ mà!


Anh nó cầm cái đùi gà trên tay đưa qua đưa lại trên cao, trong khi nó tìm cách lấy, và gằn giọng:


- Ăn uống gì giờ này, có tỉnh ngay không thì bảo!


Trong lúc đu bám ông anh để giành lại cái đùi gà, không may nó trượt tay và... “rầm!” Mở mắt ra, nó thấy đầu óc quay cuồng, mọi vật như đảo lộn ngay trước mắt nó. Chưa kịp định thần lại việc gì đã diễn ra thì nó lại nghe thấy giọng nói quen thuộc của ông anh nó từ đằng sau, hướng cửa ra vào:


- Ăn no chưa hả cô nương, dậy mà đi học đi, còn nằm đó, sắp trễ giờ rồi đấy.


Cảnh tượng một nửa thân trên thì đang nằm dưới sàn, còn nửa thân dưới thì đang ở trên giường khiến nó nhanh chóng hiểu ra là mình chỉ vừa trải qua một giấc mơ. Vẫn còn nuối tiếc vì giấc mơ còn đang dở dang, nó đâm ra tức ông anh. “Đúng là kẻ chuyên phá đám” - Nó lẩm bẩm. Và cũng vì thế trong lúc đi xuống cầu thang, nó không để ý mà đá phải con Bông Tròn, con mèo cưng yêu quý nhất của ông anh nó. Tiếng ré chói tai vang lên khiến cho người nghe đủ hiểu chuyện gì vừa xảy ra, một lần nữa nó lại nghe thấy tiếng gầm của ông anh vang lên khắp nhà: “Zen!!!”


Zen là tên thường gọi của nó, còn tên thật của nó là Phạm Ngọc Công Anh, một cái tên lạ và khá đặc biệt, tên một loài hoa mà mẹ nó rất yêu thích, bồ công anh. Không được nhiều người quan tâm đến vì bồ công anh không hề nổi bật, không có màu sắc sặc sỡ, không có hương thơm quyến rũ như bao loài hoa khác, nó mang một dáng vẻ mỏng manh, yếu ớt và thanh thoát. Chỉ cần chạm nhẹ là những cánh hoa trắng muốt và mềm mại như lông vũ sẽ theo những cơn gió bay đi khắp nơi, mang bao niềm tin, hy vọng và mơ ước của mỗi chúng ta đến những chân trời bất tận. Bồ công anh chóng tàn, nhưng sự phai tàn đó là để hình thành nên một thế hệ bồ công anh mới, giống như một người mẹ luôn sẵn sàng hy sinh tất cả, ngay cả bản thân mình vì con vậy. Mang dáng vẻ yếu ớt nhưng bồ công anh chẳng hề yếu đuối tẹo nào, mà ngược lại còn rất mạnh mẽ là đằng khác. Chính vì vậy bố mẹ đã đặt cho nó cái tên này với hy vọng nó sẽ luôn mạnh mẽ, vượt qua được mọi sóng gió của cuộc đời để vươn lên sống tốt như hoa bồ công anh. Điều đặc biệt là nó cũng rất yêu quý loài hoa này, cũng như cái tên của nó.


***​


Một ngày mới bắt đầu như mọi ngày, những tia nắng vàng ấm áp trải đều khắp mọi nơi, trên những chiếc lá xanh tươi, tràn đầy nhựa sống ven đường, lan tỏa theo từng bước chân nó đi qua và nhẹ nhàng đậu lên vai Zen, truyền hơi ấm lên cả cơ thể của nó. Một cơn gió lạ bất chợt lướt qua, đùa giỡn với mái tóc dài đen bồng bềnh cột cao của nó khiến cho chúng khẽ tung bay. Zen đưa tay vuốt tóc, giữ cho chúng không bị cuốn theo gió và khẽ ngân nga câu hát thiếu nhi mà nó đã thuộc nằm lòng: “Bình minh lên, có con chim non hòa tiếng hót véo von…” Đang say sưa với điệp khúc bất hủ thì một âm thanh lạ khiến nó phải ngắt quãng niềm hân hoan giữa chừng. Âm thanh đó phát ra từ trong một con hẻm nhỏ, hẹp và khá vắng người trên đường nó đi học. Sự hiếu kì lại trỗi dậy trong người đứa có máu trinh thám như Zen nên nó không ngần ngại mà bước chân vào con hẻm có thể tiềm ẩn bao mối hiểm nguy đang chầu chực sẵn và làm nguy hại đến bản thân nó bất cứ lúc nào. Càng tiến sâu vào bên trong, bóng tối và mọi thứ mùi tạp chất như muốn bủa vây và nuốt chửng lấy nó. May mắn thay, một vài tia nắng yếu ớt vẫn lọt được vào trong này nên vẫn có đủ ánh sáng để nó có thể nhìn thấy được đường đi. Những hình vẽ, chữ viết bậy bạ hai bên tường như đang nhảy múa, trêu ngươi nó. Mặc, điều nó quan tâm lúc này là tiếng động lúc nãy từ đâu ra và có chuyện gì đang xảy ra ở trong này. Nó cứ bước, bước mãi, khi ngoảnh đầu nhìn lại thì lối ra của con hẻm đã khuất dạng đâu mất. Ngước nhìn đồng hồ, nó tự rủa thầm: “Quái, hẻm gì mà sâu thế, đi mãi không tới. Nếu cứ tiếp tục đi thế này thì muộn học mất thôi!”


Đúng lúc nó đang định bỏ cuộc thì âm thanh khi nãy lại vang lên, lần này to và rõ hơn. Nhanh chóng xác định được hướng vừa phát ra tiếng kêu, nó lấy hết tốc lực chạy theo âm thanh đó. Thì ra cuối hẻm không phải là đường cùng, có một ngã rẽ ngang mà trước đó vì ánh sáng khá mập mờ nên nó không phát hiện ra. Càng tiến lại gần ngã rẽ, Zen cẩn thận bước từng bước chậm và nhẹ nhàng để đề phòng bất trắc. Nấp sau bức tường rêu phong phủ kín, nó có thể nghe rõ từng tiếng động đang phát ra nơi ngã rẽ:


- Oắt con, mau xì tiền ra không thì mày không toàn mạng mà ra khỏi nơi này được đâu!- Một giọng nói hung hăng, khàn đục thốt ra đầy vẻ hăm dọa. Tiếp lời tên du côn là một giọng nam trầm ấm vang lên:


- Xin lỗi vì đã làm ông anh cụt hứng. Nhưng tôi không muốn đưa tiền cho những kẻ chỉ biết ngồi không mà đòi hưởng thụ!


Thật đáng mặt nam nhi, có thế chứ! Zen thấy khâm phục người vừa nói câu đó, trong hoàn cảnh thế này mà vẫn có đủ bình tĩnh để đáp trả bọn du côn thế này thì hẳn đó phải là người rất có bản lĩnh. Muốn thỏa mãn sự hiếu kì của mình về người bí ẩn “đầy bản lĩnh” này, nó ló đầu ra khỏi bức tường đủ để không ai phát hiện và khẽ đưa mắt quan sát. Trước mặt nó có ba người, hai người thanh niên trông mặt mũi bặm trợn, đầy vẻ sát khí, quần áo thì lôi thôi, lếch thếch và một cậu nhóc trạc tuổi nó đứng đối diện, hai tay đút túi quần đầy vẻ khiêu khích. Đoán cũng biết, cậu con trai đó chính là người vừa mới phát ngôn. Những lời nói lúc nãy của cậu ta như đổ thêm dầu vào “ngọn lửa tức giận” của bọn côn đồ. Tên còn lại có vẻ còn dữ tợn và hung hãn hơn tên kia, vết sẹo dài trên mặt hắn đã phần nào nói lên điều đó. Tiến lại gần tên nhóc, hắn túm lấy cổ áo cậu ta và giơ nắm đấm ngay trước mặt:


- A, thằng này láo, mày tránh ra để tao xử nó!


Biết có chuyện chẳng lành sắp đến với cậu bạn này, Zen không thể làm ngơ được nữa. Nó bước ra khỏi nơi ẩn nấp và quát lớn:


- Dừng tay lại! - Tiếng hét của Zen vang khắp con hẻm khiến những người đang có mặt ở đó không khỏi giật mình. Hai tên côn đồ theo đó mà ngoảnh lại nhìn. Phát hiện ra Zen chỉ là một con nhóc, bọn chúng nhìn nhau cười lớn. Một tên lên tiếng:


- Em gái, ở đâu ra thế này? Hôm nay thật may mắn, có hai con cừu non sa chân đến đây. Tự mình chui đầu vào miệng cọp thì không có đường thoát ra đâu! - Một tràng cười man rợ lại nổ ra. Nhìn mặt chúng lúc này nó chỉ mong cho chúng bị ếm bùa, không bao giờ khép miệng lại được nữa.


- Tôi không có thời gian để đôi co với mấy người, hãy thả cậu bạn kia ra!


- Sao, em muốn bọn anh tha cho nó à? Không có chuyện dễ thế đâu. Chỉ cần em nói nó ngoan ngoãn giao nộp toàn bộ những thứ có giá trị trên người ra đây, còn em thì ở lại thế thân thì có thể bọn anh sẽ nghĩ lại mà cho nó cuốn xéo khỏi nơi này...


Nghe những lời bẩn thỉu của bọn chúng, Zen có cảm giác buồn nôn. Nó cười nhếch môi, lộ rõ vẻ coi thường.


- Muốn ta làm theo những điều kiện bỉ ổi đó à? Đừng có mơ! - Nói rồi, nó xoay người một góc chín mươi độ, tung một cú đá nhắm thẳng vào bụng của một trong hai tên, tên còn lại định xông vào tiếp ứng cho đồng bọn thì đã ngã sóng xoài dưới đất vì cái gạt chân nhanh như chớp của nó. Trong khi lũ côn đồ chưa kịp hoàn hồn, Zen vội ngoắt cậu bạn đang đứng như trời trồng vì kinh ngạc.


- Đi thôi, còn đứng đó làm gì?


Lời thúc giục của nó làm tên nhóc sực tỉnh, như nhớ ra điều gì đó, cậu ta trở lại góc hẻm và xách theo một bao tải nhỏ.

- Cẩn thận…!

(còn nữa-Truyện sưu tầm)

 
Shoutbox
  1. Hide Nguyễn Hide Nguyễn:
    Shoutbox has been pruned!

Latest profile posts

Keto Fit UK Review
Keto Fit to lose weight and keep it off using low- excess fat high-carbohydrate diet plans. This renewed curiosity in the utilization of low-carb meal plans was partly therefore of several small-scale analyses which commenced suggesting that low-carbohydrate meal plans could Keto Fit https://www.supplementwarriors.com/keto-fit-uk/
songngu wrote on sinnj_bơ's profile.
Xin chào!
Lâu quá rồi không thấy các bạn
ButNghien wrote on thangdohoi23's profile.
Xin chào! :)

Forum statistics

Chủ đề
62,099
Bài viết
164,786
Thành viên
312,117
Thành viên mới nhất
Kim Taehyung-V
Top