Thành Sáng THAO THỨC 19

Đề tài THAO THỨC 19 trong chuyên mục NHÓM VĂN BÚT NGHIÊN tại Butnghien.com.



Cảm Niềm Cô Phụ

Tình cờ ghé bước đến vườn ai
Chầm chậm dừng chân, thả bóng dài
Ngắm nghía xem hoa, nhìn bốn phía
Nghe trào xúc động cảnh heo may!

Chợt thấy chạnh lòng bởi cánh thơ
Gói bao khắc khoải tự bao giờ
Khoé sầu dõi ánh về phương lạ
Chiếc bóng quê nhà, dạ héo lơ

Nỗi niềm cô phụ trải thời gian
Xa xót, đau thương bởi phụ phàng
Kẻ bước qua cầu không trở lại
Quên tình tấm mẳn dưới trăng thanh

Cho đêm giá lạnh mảnh tâm hồn
Mây xám phủ trùm mãi sớm hôm
Từng đợt gió lùa qua kẻ lá
Âm vang rả rích, nghẹn từng cơn!

Lặng lẽ, âm thầm quấn khổ đau
Không gian là cả khối trời sầu
Chụp lên da diết ngàn tơi tả
Ghịt, níu tâm hồn vạn lắc chao

Để nhớ, để thương, để bã buồn
Nhớ thời kỷ niệm tắm mây sương
Muôn yêu thắm thiết tình trao tặng
Dào dạt tim ai mỗi chặng đường

Thương hoài năm tháng nghĩa Phu Thê
Quấn quýt cùng nhau dưới ánh thề
Tiếng hẹn trăm năm còn khắc mãi
Mà nay hai ngả, rẽ chia ly

Rồi buồn tan vỡ mộng tình chung
Kẻ xé trang thơ, kẻ lạnh lùng
Chỉ mối tơ hồng nay đứt đoạn
Cả mùa thu chết, cuốn không trung!

Rệu rã tấc lòng bởi luyến lưu
Thâu canh vò võ bóng sầu ưu
Nhớ nhung vương vấn về bao thuở
Tím ruột, bầm gan dưới nguyệt mờ

Thổn thức tự mình, ta với ta
Ngày xưa yêu dấu hoá thành xa
Từng hồi chuông đổ chiều thanh vắng
Mình hỡi! Mình ơi! Có hiểu mà…

Em khổ! Em buồn! Anh có hay?
Rượu đào kết nghĩa, khép bàn tay
Anh nâng nốc cạn đầy rung cảm
Sao nỡ đành quên chuỗi tháng ngày

Biết bao yêu dấu, biết bao thương
Nay khảy đàn tranh khúc đoạn trường
Bỏ bến, con thuyền giương cánh duỗi
Phương trời biền biệt, vó buông cương…

Dòng thơ phơi trải niềm sương phụ
Trắc ẩn lòng tôi cảnh nguyệt mờ
Gối chiếc, cô đơn, sầu héo hắt
Thả hồn thao thức ngóng chơ vơ!...

Tôi bước chân đi, thấy ngậm ngùi
Thương đời cô phụ, vọng xa xôi
Chiều tà vắng lặng bên song cửa
Ảm đạm, ánh sầu ngắm ảnh trôi

Có phải hương hoa đã héo tàn?
Bướm tình một thuở vụt bay ngang
Hay đàn lạc nhịp, thôi rung cảm?
Hoặc ẩn tình chi, khiến võ vàng?

Thế mà chẳng chút lời than oán
Chỉ gió đìu hiu thổi cạnh vườn
Quạnh quẽ, cầu ao hồn tưởng nhớ
Tình chung, vẹn giữ nhịp yêu thương

Ôi! Hỡi cuộc đời! Hỡi gió trăng
Hôm nao tha thiết quyện khung tầng
Phả loang lóng lánh vào muôn nẻo
Giờ gió quay cuồng đẩy áng giăng
Cho đêm u ám, lịm trần gian!...

30/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Thổn Thức

Nầy Sáng hỡi! Phải chăng người tư lự
Dõi ánh buồn lữ thứ nẻo xa xôi
Hướng trời xanh trầm ngắm áng mây trôi
Niềm vương vấn một thời gieo nỗi nhớ!

Đây chun rượu! Rượu nồng phôi trăn trở
Hãy vì tình nốc cạn để tan phai
Bao mối sầu năm tháng cuốn heo may
Chìm quạnh quẽ chuỗi dài trong biển lặng

Rồi cùng ta bước vào khu vườn vắng
Ngắm hoa tàn trĩu nặng luyến lưu hương
Xem u tịch ôm chặt một khung buồn
Cho hiểu rõ con đường trong nhân thế

Đâu có mãi trăng thề soi sóng bể
Đâu nắng hoài, chẳng xế phủ đồi xanh
Đâu quả ngon lủng lẳng mãi trên cành
Đâu cung đàn âm thanh không ngưng tiếng!…

Gió ơi gió! Năm xưa hồn ta quyện
Cùng bên nhau tính chuyện mộng trời xa
Cả một đời khắc đậm ở lòng ta
Lời ước hẹn hồn hoa treo đỉnh núi

Ngày hôm nay cảm thấy buồn rười rượi
Nhìn đen mờ kéo tới phủ hoàng hôn
Có còn đâu năm tháng ngắm trăng non
Rồi thưởng thức ảnh tròn leo khung lộng

Có những chiều, thả hồn trên dòng sống
Dãy gợn cồn, khuấy động mảnh thuyền nan
Theo mây ngàn trải cánh cõi mênh mang
Niềm ấp ủ in hằn nơi tâm tưởng…

Mộng năm xưa ba mươi năm vất vưởng
Để bây giờ hồi tưởng tiếc, hờn căm
Tại vì sao hoang phế, liệng xa xăm?
Khi ước vọng vạn lần không thay đổi!

1/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Phải Chi Sống Lại
Được Một Lần

Có buồn không! Em hãy đoán thử đi
Kẻ trông trăng, mà trăng thì khuất bóng
Để mờ đen phủ dầy ôm khung lộng
Vạn côn trùng khuấy động lặng yên đêm!

Có buồn không! Em hãy lại gần xem
Sương đọng giọt, nằm im trên lá cỏ
Lắc lư chao nhẹ nhàng theo ngọn gió
Rồi vặn mình rụng nhỏ giữa canh khuya

Có buồn không! Hình ảnh sánh vai kề
Sao cứ mãi quay về trong bảng lảng
Cho mênh mang trên nẻo đường năm tháng
Và chiều buồn, trầm lắng, ngắm mây trôi…

Hỏi thêm chi! Để khơi dậy em ơi
Khi bến mộng, thuyền thôi không trở lại
Cả chuỗi dài, tình si ôm tê tái
Lại thêm lần đau nhói quả tim teo!

Em có chồng, suối biếc hết ngân reo
Tôi vỡ mộng, chim kêu bầu ảm đạm
Vầng trăng xưa, vầng trăng lòng lai láng
Đã khuất rồi năm tháng cõi xa xăm…

Phải chi nay sống lại được một lần
Thời hai đứa khít gần vai duỗi bước
Trên con đường cánh hồn vươn vượt lướt
Giữa khung vàng óng mượt sắc thanh trong

Bao vấn vương ấp ủ tận đáy lòng
Nắm tay em lại nhìn dòng sông chảy
Và mạnh nói! Nói rằng em có thấy?
Anh yêu em ngần ấy, sóng đong đưa!

Chớ không rè rụt gợi ý bằng thư
Để rồi phải vật vờ rơi tan loãng!...

2/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Con Tôi

Cha ngồi thao thức nghĩ về con
Một mảnh trăng non sắp độ tròn
Ẩn bóng âm thầm sau đỉnh núi
Từng hồi ửng ánh, nổi dần lên!

Mới đó vậy mà đã vụt nhanh
Hôm nào toe toét chạy tung tăng
Con đeo, con giỡn, con đùa nghịch
Ấm áp tình thiêng vượt cõi tầng

Những sáng giao hàng việc đã xong
Con tôi thương quá ẵm đi rong
Ngắm xem cảnh vật, vui lòng trẻ
Và cũng phôi phai sóng bủa dòng

Cha mãi nhớ hoài buổi sáng hôm
Bửa nay cha vẫn bế bồng con
Nhà thờ ghé lại chơi tìm, trốn
Sơ ý làm con phải điếng hồn!…

Hăm mấy năm rồi thắm thoát qua
Con giờ cao lớn, khoẻ hơn cha
Mà sao ký ức cha còn mãi
Hình ảnh con thương thuở ngọc ngà

Nhìn con cặm cụi dưới đêm thâu
Tâm trí, suy tư gửi hết vào
Trang web mưu cầu cho sự sống
Và niềm phụng dưỡng nghĩa ân sâu

Cha thấy lòng cha quá đổi thương
Con tôi mệt mỏi giữa canh trường
Vì lo, vì nghĩa, vì danh dự
Chẳng quản tháng ngày kết tụ sương!

3/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Tỉnh Mê Đi Em

Đủ rồi em! Tôi thấy quá đủ rồi
Em dai dẳng, thả trôi niềm cảm xúc
Trong ganh tỵ, trong giận hờn căm tức
Mặc kệ đời từng phút chán chường em!

Đâu một thời trăng sáng ửng trời đêm
Hoa hồng thắm níu tim người lữ thứ
Đâu một thời cung đàn trong nét chữ
Ru hồn người, ấp ủ mộng tình hoa

Đâu những ngày, suối biếc rót lời ca
Dào dạt thắm, đậm đà tình nước chảy
Đâu những chiều mênh mang niềm phơi phới
Ngắm trời xa diệu vợi, trải hồn bay

Đâu mùa thu êm ả gió heo may
Bên song cửa, em say sưa thả mộng
Một con thuyền nhấp nhô trên gợn sóng
Giữa khung trời lồng lộng ánh trăng thanh!…

Tất cả đó giờ đã rã tan nhanh
Bởi héo hắt, thâu canh bầu ảm đạm
Em quại quằn, rơi hồn trong nẻo vắng
Rồi âm thầm, lẳng lặng hận mây sương

Mặc sự đời, em cứ vó buông cương
Lảy cát bụi trên đường loang dậy khắp
Khiến lòng ai nghẹn ngào theo từng chập
Tiếc trời xanh, nắng ấm, bị mù tung

Chỉ khom người lượm đá, thẳng tay vung
Em ngã ngựa, xe bung vào một xó
Nhưng đâu đành, nên nép mình trăn trở
Chuyện cuộc đời ánh tỏ với mờ đen

Sao chẳng dừng sân hận! Hỡi vậy em!
Hãy sống lại con tim thời biển nước
Có cành xanh bên hồ thu lả lướt
Nhẹ đong đưa, cảm được vạn hồn ai!

4/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 



Thà Có Được…

Ta đã… Yêu rồi! Nàng biết không
Có hồn vào mộng thấy dòng sông
Lững lờ con nước êm đềm chảy
Một chiếc thuyền đang cặp bến lòng?

Có nghe thoang thoảng từ trong gió
Hương thắm ngàn hoa quyện kéo về
Gửi tặng duyên tình dài nỗi đợi
Vạn ngàn tinh túy ngất đê mê?

Có cảm ngân nga điệp khúc đàn
Ngàn thương trăm nhớ nghẹn trăng tàn
Dở dang tiền kiếp giờ tương hội
Bù đắp cho nhau trọn ánh vàng?...

Còn ta vương vấn ở nơi đây
Chầm chậm thời gian sóng gợn đầy
Dào dạt dâng tràn từng khoảnh khắc
Đêm đêm thả nhớ đến tìm ai

Lắm lúc dường như chút thẫn thờ
Vói tay vào mộng nắm hồng tơ
Đưa lên thổn thức rồi xe sợi
Để sẵn trong tim buộc chặt mà!...

Dẫu cho là thật của nghìn xưa
Sấm chớp, cuồng phong dậy khắp miền
Tan tác vườn xuân, uyên lạc bạn
Giờ đây nối lại giữa mơ duyên

Hay chỉ mong manh ảo ảnh hình
Dầu thương dầu nhớ phải làm thinh
Làm sao có thể, làm sao thể
Ấm áp bên nhau…tiếng gọi mình!

Nhưng thà có được…chuỗi ngày thương
Lởn vởn không gian một bóng hường
Khe khẻ ngọt ngào…yêu dấu hỡi!...
Hơn là lặng lẽ dưới canh sương…....

6/3/2018
Nguyễn Thành Sáng
 



Nỗi Niềm Chiếc Bóng

Dãy đen lấn đẩy ánh hồng
Từ từ lụn tắt cuối dòng sông xa
Tối tăm xoè cánh trải ra
Phủ trùm khắp nẻo chuyển tà chiều hôm!

Âm u quấn lấy mảnh hồn
Gieo ngàn ảm đạm, từng cơn vật vờ
Hừng đông mới đó muôn thơ
Giờ đây ráng tắt, thẫn thờ gió mây

Hôm nào nắm chặt bàn tay
Ngập tràn sức sống đong đầy trong tim
Giờ đây mỏi cánh bay chim
Vườn thu nép bóng, quay tìm hồn xưa

Những đêm rực ánh trăng khuya
Nhớ nhung lãng đãng loang về thuở xanh
Nghe lòng vương vấn xa xăm
Từng cơn sóng gợn, lăn tăn chập chờn!

Những đêm khuất lặn ảnh tròn
Mái hiên thổn thức, héo hon mảnh sầu
Gió khua cành lá lao xao
Bao nhiêu réo rắt, bao dào dạt khơi

Một thu đánh cắp cuộc đời
Một chìm biển hận xác trôi bồng bềnh
Một đau vỡ mảnh trăng tình
Một buồn thui thủi, chỉ mình với đêm

Bao năm khập khiễng dần quen
Đường dài trải bước không đèn, nương trăng
Khi đen chiếm cả khung tầng
Thu hình lặng lẽ, chậm lần bước đi!

5/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Bất Đắc Chí

Trời đêm nay tắt hẳn ánh trăng trong
Cả bóng tối ngập đồng, loang bến mộng
Niềm mênh mang thả vào nơi khung lộng
Héo hắt dần, rũ, rã, lững lờ trôi!

Đã bao thu thắt thẻo, vạn sóng dồi
Lắm thao thức để rồi ôm chất ngất
Cả không gian, cạn khô nguồn ngọt mật
Và khung buồn, ngầy ngật đậm men say

Chiều nắng đổ về cuối nẻo trời tây
Gợi vương vấn chuỗi ngày xuân hoa nở
Để nghẹn ngào trong niềm thương nỗi nhớ
Cánh thuyền đời một thuở lướt trên sông

Nuôi dưỡng chí cá chép hoá thành rồng
Thôi trăn trở, lo toan vòng suy thạnh
Nhạc quê hương đượm tình ca Duy Khánh
Được ru êm, ủ ấm, phả xuôi hàng!...

Thế mà nay khóc hận phải cưu mang
Gieo đất cỗi hút phân tàn gượng nở
Tự ủi an số phần nên gánh nợ
Hẩm hiu gì tự đó ráng tìm yêu…

Ai hạnh phúc trải mộng cõi phiêu diêu
Ai nhàn nhã cánh diều bay phất phới
Còn riêng đây quấn mảnh sầu tăm tối
Khiến từng hồi nhức nhói tận tim sâu

Hồn năm xưa dào dạt tắm canh thâu
Uống giọt ánh chìm vào bao mộng tưởng
Thế mà nay hồn kia rơi vất vưởng
Nghe từ sầu âm hưởng tận xa xôi!

6/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Một Mối Tơ Lòng

Sớm mai em trở lại quê
Có nghe rười rượi, ủ ê nỗi niềm?
Vì sao duỗi cánh bay chim
Chỉ trăng nửa khuyết, ôm chìm mù khơi!

Để rồi cảm thấy chơi vơi
Cung đàn héo hắt, rã rời hồn mơ
Yêu thương ấp ủ bao giờ
Như cơn gió nhẹ, hững hờ lướt qua

Tơ lòng giăng mắc cành xa
Mỏng manh biết có rớt ra, đứt lìa!
Say đêm trầm bóng canh khuya
Tàn canh, ánh lặn, đường về nơi đâu?!

Cho em mang khối tình sầu
Hồn thu trĩu nặng, đè bao thắm nồng
Cuộc đời như thể dòng sông
Thuyền trôi lờ lững, bềnh bồng sóng lay

Non thề, biển hẹn cùng ai
Là sầu vạn kỷ, hay say mộng ngàn?
Cùng nhau tắm ánh trăng vàng
Hay cùng thắt thẻo, ngỡ ngàng mây sương!

Giờ đây hai ngả ôm buồn
Tiếc cho nửa bước, lại vương xích cùm
Hương yêu loang toả một vùng
Mà trời lại xám phủ trùm lối đi…

Canh thâu vương vấn ảnh thề
Từng thoang thoảng đến kéo lê giọt lòng
Bao nhiêu lóng lánh nhỏ ròng
Bấy nhiêu thổn thức chỉ hồng hồn đan!

10/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Khúc Tư Tương

“Nhìn thấy để rồi vương vấn mãi
Trọn đời vẫn nhớ bóng hình ai!”

Nhớ thuở đoạn đời trải gió sương
Thân làm lữ thứ cánh muôn phương
Dòng sông, bến nước ngày hai buổi
Bình thản, vô tư duỗi bước đường!

Bỗng một chiều kia dạ vấn vương
Tình cờ thấy đó ngắm soi gương
Môi hồng, mắt biếc, đôi tiền lúm
Đoá thắm thanh tao giữa mộng vườn

Chuỗi dài, lặng lẽ vó buông cương
Giờ thấy luyến lưu một sắc hường
Cảm xúc từng hồi theo nỗi nhớ
Đêm đêm trầm mặc lảy cung thương

Muốn gặp người ta để tỏ tường
Ngại thuyền năm tháng sóng trùng dương
Còn kia chén ngọc nơi khung lọng
Sợ bão, cuồng phong vỡ đoạn trường!...

Thế sự bất ngờ khiến nhiễu nhương
Chiến tranh khói lửa dậy tai ương
Khắp bề hừng hực ngàn cơn nóng
Tan tác trùm lên cả khối buồn

Gia cảnh nhà em phải náu nương
Còn tôi trở lại với quê hương
Nụ hoa vừa chớm đang dần nở
Lốc xoáy tràn qua, rụng bất thường

Từ đó nẻo đường xa cách luôn
Trăm yêu, ngàn nhớ, vọng ngân chuông
Mong tìm nối nhịp đàn dang dỡ
Lạc mất phương trời… để vạn tương!

11/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Nửa Vần Thơ

Ngày xưa đó, anh mới tập làm thơ
Niềm rung cảm từng giờ gieo trên trắng
Bởi vụng dại văn từ đành hụt hẫng
Tiếng của lòng vương vấn nhịp yêu đương!

Những chiều tà thao thức, ngắm mây sương
Nhìn dãy xám trên đường bay diệu vợi
Lòng dặn lòng, gần nhau anh sẽ nói
Với em rằng, em hỡi! Có hay chăng?

Tại vì sao anh cứ mãi bâng khuâng
Và luôn nhớ sau lần ta gặp gỡ
Hồn lâng lâng trên đầu cây ngọn cỏ
Muốn ảnh hình ai đó được gần bên

Nhưng áng xám che phủ mảnh trăng lên
Để một cõi thang thênh chìm nhạt ánh
Anh yếu đuối, ngại ngần bên sông lạnh
Đành đứng nhìn canh cánh, nhịp đong đưa

Rồi tất cả chỉ biết trút vào thơ
Mà thơ thì thẫn thờ theo cảm xúc
Anh chập chững trong tiếng đàn điệp khúc
Nên khảy hoài chẳng chút điệu thanh trong!

Em nép mình bên thềm vắng chờ mong
Còn anh nghẹn trên dòng con nước chảy
Cố vươn chèo về đến nơi bến ấy
Nhưng bơi hoài chỉ thấy mịt mờ xa

Lời không hay đành khép bản tình ca
Và chẳng muốn ngân nga niềm héo hắt
Anh yêu em, tình yêu ngàn chất ngất
Đâu cam lòng gởi nhạt tặng trăng sao…

Để giờ đây ôm lấy vạn sầu đau
Trải bút tiếp cho tròn… câu dang dỡ
Bởi mỏi mòn trông trăng chìm cuối phố
Em có chồng, trả đó… nửa vần thơ!

14/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Nếu Em Đi, Biết Có Còn Nhớ?


Em tặng tôi con thuyền trên bến mộng
Dưới trăng vàng soi bóng nước cô liêu
Cùng ngọn gió đăm chiêu nhìn khoảng trống
Thổi nhẹ nhàng khung lộng thoảng hiu hiu!

Với từng đêm vọng về nơi diệu vợi
Nghe tim mình rười rượi nhớ nhung ai
Trào cảm xúc duỗi tay hồn lên tới
Cõi không tầng níu lại áng mây bay

Đặt lên đó niềm vương và nỗi vấn
Hỡi xám nầy! Sẵn bận lững lờ trôi
Cho ta gởi đôi lời trên mảnh trắng
Đến người thương trầm lặng ở xa xôi

Để ủi an, chia sẻ nửa cung buồn
Làm héo hắt, hoá sương trong đêm lạnh
Treo vật vờ dưới cành khô vất vưởng
Rụng mỗi lần gió chướng vút qua nhanh!…

Ở nơi đây, lòng tôi là thế đó
Còn phương đó biết có hiểu lòng tôi?
Vậy mà sao mây trôi qua xóm nhỏ
Lá cuốn mình vò võ sắc xanh tươi

Em trăn trở, nghĩ đến chuyện ra đi
Trao trả lại ảnh thề trên biển hẹn
Để chuỗi dài những đêm tàn ánh xế
Giọt sương sầu, nhỏ lệ khóc mờ đen

Rồi ngày tháng chầm chậm lướt dần qua
Nơi viễn xứ bóng tà dầy khung cửa
Biết có còn nghĩ nhớ bến sông xa
Những đêm thanh hồn hoa giăng lối ngõ

Có hai kẻ chung thuyền say sóng gió?!...


17/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


LẠC MẤT TÌNH THƠ

Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!

Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên

Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em

Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!

Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…

Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!

Có bao lần ghé lại đất đô thành
Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!...


Nguyễn Thành Sáng
 

Đôi Mắt Của Em

Đôi mắt nầy, đôi mắt của ngày xưa
Loang nỗi nhớ nhẹ đưa vào sâu thẳm
Cho anh hết bâng khuâng niềm trăn trở
Rồi êm đềm ngắm tỏ tận xa xăm!

Đôi mắt nầy khẻ cười, anh yêu dấu!
Có hiểu chăng đau đáu những ngày xa
Em ngơ ngẩn dưới tà trông diệu vợi
Thèm cánh hồn bay tới gặp người ta?

Đôi mắt nầy, khéo léo ngón thon thon
Phủi mây xám hoàng hôn tan mất dạng
Để chút nữa không gian bầu rộng lớn
Hết áng mờ lởn vởn đậy vầng trăng

Đôi mắt nầy! Anh Sáng ơi! Giữ mãi
Cuộc tình ta nước chảy tận trùng dương
Dẫu sỏi đá trải đường, chân vẫn tới
Điểm tận cùng vời vợi của yêu đương!…

Vậy mà nay, đôi mắt phủ vạn sầu
Bởi bất hạnh, vỡ câu thề ước hẹn
Màn sương tím trùm lên niềm khắc dấu
Mũi tên chì xuyên thấu quả tim em

Để đôi mắt! Đôi mắt thắm ngày xanh
Giờ nhàn nhạt treo cành cây héo rũ
Bao ước mơ ấp ủ dưới long lanh
Một thoáng đã tan tành qua lối ngõ

Đôi mắt nay của em buồn muôn thuở
Cuốn khung tàn vò võ quấn chiều đông
Từng thu đến bềnh bồng theo ngọn gió
Loáng thoáng về nỗi nhớ một dòng sông!...

“Kỷ niệm cuộc tình buồn”

22/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 


Nhớ Mảnh Tình Tan

Bên khung cửa em ngồi đan nón lá
Gió từng hồi hôn má… của em đan
Phải chăng hồn mơ màng theo ngọn gió
Nên mây mềm phất phới gợn lăn tăn!

Em nghĩ gì? Sao trầm mặc lặng thinh
Mãi thon trắng rung rinh theo mối chỉ
Tiếng lách cách thầm thì trong khung tĩnh
Giống tiếng lòng bịn rịn nhớ người đi

Sống mũi cao, cúi sâu vào lặng lẽ
Trên từng hồi ánh loé ửng đong đưa
Vành tròn tre lắc khua lời khe khẽ
Như hỏi rằng! Em ạ! Nghĩ gì chưa?...

Tôi vô tình đi ngang đầu ngoảnh thấy
Nét diệu hiền ai đấy, đẩy vào tôi
Để bất chợt chơi vơi vào vòng xoáy
Nghe tim mình động đậy nhịp à ơi!

Một chút gì rung cảm nhẹ vào sâu
Theo từng phút dạt dào nâng lên mãi
Nhìn hoa xuân chìm say sau bờ giậu
Khách lữ hành lảo đảo cánh hồn bay…

Rồi mấy độ, trăng tròn treo đỉnh núi
Hết tháng ngày thui thủi bóng chiều hôm
Kẻ mơ trăng, người đờn bên cạnh suối
Điệp cung đàn réo gọi khảy từng cơn

Tôi yêu nàng, nàng cũng rất yêu tôi
Ngàn da diết, trao lời non biển hẹn
Mà trời ơi! Màn đêm dần loang tới
Trải mảnh sầu, phủ tối một màu đen…

Thư tình! Đành nhỏ máu, tạ từ em!...


“Kỷ niệm một mối tình tan”

26/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
 
Top